Một số loại thuốc được bào chế ở dạng đặc biệt với mục đích kiểm soát sự giải phóng hoạt chất, bảo vệ hoặc che dấu mùi vị. Khi nhai, nghiền, bẻ viên thuốc sẽ phá vỡ cấu trúc giải phóng thuốc, làm thay đổi dược động học của thuốc (sự hấp thu, phân bổ, chuyển hóa và thải trừ) và tác dụng của thuốc, làm tăng độc tính hoặc khó uống do thuốc có mùi vị khó chịu.
Thuốc giải phóng dược chất kéo dài: Chứa màng bao hoặc khung trơ (matrix) để phóng thích thuốc từ từ suốt 12–24 giờ.
Nhai, nghiền, bẻ viên phóng thích kéo dài sẽ làm giải phóng lượng lớn hoạt chất dẫn tới thuốc được hấp thu nhanh và nhiều hơn so với thiết kế ban đầu của viên, làm tăng nguy cơ tác dụng không mong muốn, nguy cơ độc tính cũng như làm giảm thời gian tác dụng của thuốc.
Thuốc bao tan trong ruột: Được thiết kế để đi qua dạ dày nguyên vẹn và chỉ tan tại ruột non nhằm bảo vệ dược chất hoặc niêm mạc dạ dày.
Thuốc ngậm dưới lưỡi: Cần giữ nguyên cấu trúc để tan dần và hấp thu trực tiếp qua niêm mạc. Cần đặc biệt lưu ý tuyệt đối không được bẻ đôi, bẻ nhỏ viên thuốc, nếu làm như vậy thì sẽ phá vỡ cấu trúc nguyên vẹn của thuốc, làm hỏng dạng thuốc.
Thuốc viên sủi: Dạng thuốc được bào chế để hòa tan hoặc phân tán trong nước khi uống. Việc nhai thuốc làm sủi bọt trong miệng có thể gây kích ứng niêm mạc miệng, kích ứng đường tiêu hóa và gây mất liều lượng và khi không đủ nước để hòa tan, thuốc không thể phát huy hết tác dụng.
Thuốc có nguy cơ gây hại cho người tiếp xúc: Gồm thuốc ung thư, gây độc tế bào, ức chế miễn dịch. Việc nghiền thuốc tạo ra các hạt bụi phân tử gây hại cho người sử dụng nếu hít phải.
Thuốc có mùi vị khó chịu hoặc gây kích ứng: Thuốc rất đắng hoặc gây kích ứng mạnh đường tiêu hóa nếu không còn lớp vỏ bao.